CloseUp - Tìm em nơi đâu : Sự thật đến từ người trong cuộc
Đầu tiên, tôi xin gửi lời chào làm quen với tất cả mọi thành viên và BQT openshare và chúc mọi người cuối tuần vui vẻ.
Tôi là Lê Vũ, 23t, hiện đang làm việc tại quận 2 ở bộ phận hành chính nhân sự của một công ty địa ốc, xây dựng.
Những gì tôi sắp "openshare" dưới đây đều xuất phát từ việc tôi đã tham gia vào một bộ phận khá quan trọng của project "Tìm em nơi đâu" và chỉ đơn giản là những sự thật mà mọi người có thể chưa biết sẽ được trình bày rõ ràng và minh bạch, sự thật đến từ chi tiết những gì tôi biết.
Tôi xin cảm ơn đến anh Hoàng - Giám đốc công ty thiết kế thương hiệu Vano Design, người đã vô tình giới thiệu cho tôi trang web openshare, sau khi tôi cũng vô tình tiết lộ cho anh biết,
tôi đã từng tham gia viết bài cho sự kiện "Tìm em nơi đâu" của closeUp
Xin phép mọi người cho câu chuyện được bắt đầu.
Tháng 9 năm 2008, tôi lang thang trên internet và vô tình tìm được một "Freelance Jobs" của một người tên là "HTAT",
cô ta có một thông báo tuyển người trên blog cho dự án 2-3 tháng gì đấy, cần một người có khả năng viết lách tốt về tình yêu, về cuộc sống tình cảm, và một số điều kiện đủ để những người đam mê công việc viết lách + free lance như tôi "nộp" những bài tôi đã thử viết về tình yêu.
Tôi chờ đợi.
Và hơn 1 tuần sau, cô ta cũng đã gọi cho tôi từ một số máy bàn. Cô ta cho biết, tôi rất có khả năng là người được chọn để tham gia dự án này, nhưng cũng như bao ứng viên khác, chúng tôi phải trải qua những đợt phỏng vấn tiếp theo nữa. Sau khi cô ta biết, những câu chuyện tôi viết về tình yêu là từ.....trí tưởng tượng của tôi, chứ không phải là tôi đã và đang yêu mà viết nên câu chuyện đó, cô ta tức tốc cho tôi một cái hẹn nhanh chóng để phỏng vấn trực tiếp tôi.
Buổi Phỏng Vấn thứ 1 : Công ty LOWE, tầng 13, tòa nhà Habour View - 35 Nguyễn Huệ, Q.1, HCM.
4 giờ chiều hôm đó, tôi gặp cô
HTAT và một chị tên là N - cấp trên của cô T
Đây là buổi phỏng vấn lạ lùng nhất mà tôi đã từng tham dự, họ hỏi về kiến thức xã hội của tôi, hỏi về sở thích, gia đình, rồi hỏi về ...tình yêu, thậm chí là " em đã yêu bao nhiêu lần rồi...?", em đã đọc "chuyện tình New York chưa?" ... Họ nói họ sẽ gọi lại vì họ còn phải tiếp những ứng viên khác, xem thử ai phù hợp nhất.
=> Gây được sự tò mò, phấn khích trong tư thế cạnh tranh, cùng với vị thế của Công ty, họ đã dễ dàng tạo ra sứt hút khá mạnh mẽ từ cái jobs này.
Buổi phỏng vấn thứ 2 : Tình yêu dưới cơn mưa
Hơn cả nửa tháng sau ( khoảng đầu tháng 10), Thư lại gọi điện tiếp cho tôi, và cô ta cho biết rất lấy làm vui mừng vì sau khi "share" những bài tôi viết cho đồng nghiệp, thì họ cảm thấy tôi rất phù hợp. Lần này, Cô ta có một bài test thứ 2
" em hãy thử viết về một tình yêu bất ngờ của em, em vào trú mưa ở một nơi nào đó, và gặp cô bé đó, rồi đã xảy ra chuyện gì đó, và em bắt đầu nhận ra em yêu cô bé đấy, được không?" . Tôi cười thích thú và đề nghị cô ta cho cái hạn nộp bài.
Vài hôm sau, tôi lại được mời lên "nói chuyện thoải mái" với những người trong nhóm làm dự án này. Tôi được giới thiệu với một chị tên là Tr - Copywriter, và một Art director (đã quên tên) .
Buổi phỏng vấn này chả kém phần lạ lùng so với buổi đầu, họ hỏi tôi là "em có quen biết công ty quảng cáo nào không?". hoặc " em có quen biết nhà báo, hay những người làm trong các tổ chức truyền thông nào không?"
"Hợp đồng có những điều ràng buộc và có một điều là nếu em tiết lộ em tham gia dự án này hay rỏ rì một số thông tin gì đó thì em phải chịu trách nhiệm "hình sự" theo luật pháp..."... vân vân và vân vê. Rồi họ tiếp tục hỏi về tình yêu, sở thích
Trước khi ra về họ còn dặn lại một câu "Tốt nhất em cứ nói với người thân và gia đình là em "rớt" đợt tuyển dụng này, và không được cho ai biết em đã đến đây...?"
Đến đây thì tôi biết, khả năng được nhận vào làm là hơn 90% và tôi cảm thấy rất vui.
Buổi gặp gỡ thứ 3: Bộ phim hoạt hình - Một anh chàng đứng trú mưa dưới trạm xe bus, và được trao tay 1 cái áo mưa (tôi nghĩ là loại xịn hẳn hoi)
Tôi được dẫn vào tận phòng của cô Tr, cô ta chính là người edit lại những gì tôi viết, cái nào không đồng ý, cái nào không, còn cô T, cô ta chỉ làm bên bộ phận sale, và có trách nhiệm đưa tôi tới phòng nhân sự để thỏa thuận hợp đồng, Nhưng tạm thời họ muốn test tôi thêm.
cô Trcho tôi xem đoạn phim và kể cả đoạn video clip ( chỉ thấy khúc dưới của người biểu diễn) hát bài bèo dạt mây trôi.
Vừa tranh thủ nói chuyện về công việc, cô ta cho biết tôi sẽ phải viết theo nhân vật này đôi khi cô ta còn lưỡng lự giữa việc cho tôi biết nhân vật này có tồn tại hay không... vì đôi khi cô ta còn nói " rồi chị sẽ đưa em đi gặp nhân vật này để em viết bài cho dễ" .
Đôi khi chúng tôi tranh luận khá gay gắt về nhân vật, cô ta bắt tôi
" phải hóa thân thành nhân vật, sống theo cách sống của nhân vật, nghĩ theo cách nghĩ của nhân vật" chứ không được để nhân vật ảnh hưởng từ tính cách của tôi. Cô ta còn hứa hẹn đây là một nhân vật có thật.
Đến lúc này tôi cảm thấy thật sự khó hiểu, đúng là họ muốn tôi viết, nhưng
có nhân vật thật rồi thì sao không để anh ta kết hợp với một copywriter mà viết? Mà tại sao nhất thiết không được chọn nhạc theo ý thích của tôi, tôi có quyền chọn một bài hát hay theo tâm trạng, chứ mắc gì phải là bài "Bèo dạt mây trôi?" - đúng là có ý nghĩa đấy, nhưng thật sự nó chả phù hợp tẹo nào ...
Sau bữa đấy, họ vẫn chưa ký hợp đồng cho tôi ( mặc dù tôi đã viết 2 bài gửi cho họ) và chuẩn bị có bài thứ 3. Đôi khi họ còn nói, tuổi tôi với nhân vật cũng trạc nhau, cũng giống nhau....Nhưng tôi biết, nhân vật đấy chỉ khác tôi là tôi không thể "yêu" được chỉ vì nhận cái áo mưa đấy....
Tôi cũng không đủ thời gian để làm một bộ phim hoạt hình nhanh đến thế trong mấy ngày, nhưng khả năng đàn hát, kiến thức về âm nhạc và chọn bài hát cho phù hợp thì tôi lại "ăn đứt" cậu trai đấy ( thực ra đó là ý sắp xếp của copywriter, mà cô đấy là phụ nữ thì làm gì hiểu được đàn ông yêu như nào... đúng không mọi người? )...
Buổi gặp gỡ thứ 4 : Phòng thu âm
Họ dẫn tôi tới phong thu âm sau khi chỉnh sửa bài viết về câu chuyện hôm nọ xong, theo huớng của họ, họ gợi ý tôi viết tiếp câu chuyện ( tức là bài tiếp sau khi gặp cô bé dưới mưa hôm nọ). Xong đâu vào đấy, các cô bắt Taxi, tôi cùng đi. Chúng tôi đến một phòng thu đối diện công viên 23-09 tại đường Lê lợi ( hay Nguyễn Trãi gì đấy, trời chập tối mà lại ngồi trong taxi nên tôi quan sát không rõ).
Tại phòng thu âm , có 2 anh chàng đến và mang theo guitar. Cô T giới thiệu cho tôi anh chàng kia, khá giống nhân vật Nam trong câu chuyện. rồi họ giới thiệu, trò truyện, rồi 2 người kia bắt đầu vào thu âm. Bài "Bèo dạt mây trôi".
Đến lúc này, tôi cảm thấy khá tin tưởng là nắm chắc công việc trong tay và cảm thấy mình sẽ được thỏa mãn niềm đam mê viết, và ít ra những bài viết của mình được một công ty cỡ bự chấp nhận, nghĩa là khả năng viết của mình đã cải thiện lắm rồi.
Họ lại hẹn bữa sau gặp sẽ dẫn tôi gặp HR của họ để thỏa thuận lương, ký hợp đồng.
Buổi gặp gỡ thứ 5 : Buổi làm việc đầu tiên tại Lowe.
Lúc này đã vào hơn cuối tháng 11, công việc bên công ty chính của tôi cũng khá ổn định.
Cô T lại gọi điện cho tôi, cô ta nhắc nhở về bài viết, rồi cô ta nói đã thỏa thuận cho tôi mức lương, nhưng cô ta muốn
tôi phải cam kết là sắp xếp được thời gian làm việc tại lowe, một tuần từ 3 đến 5 buổi, và hàng ngày phải vào blog trả lời comment của tất cả những người bạn. Cô ta cho tôi cái hẹn tại công ty để làm rõ vấn đề hơn.
Tôi đến đúng giờ, giải quyết một số comment, và thấy buồn cười xen lẫn thú vị khi
Blog của Nam sặc sỡ cùng đám bạn "giả tạo" mà tôi chả biết "ai là ai đấy" mà vào comment như là bạn thân 20 năm rồi ấy.
Tôi cảm thấy bực tức vì cái đội ngũ đấy thật " dở hơi"
Tôi không biết thằng nào quản lý cái blog ấy, đã không hiểu nhân vật Nam, lại còn comment một cách vô tội vạ, không chịu tìm hiểu bạn bè trước khi comments, đôi khi tôi còn gặp câu hỏi " ủa ai vậy?"
Tất cả tạo nên sự mâu thuẫn đối với nhân vật Nam : ít nói, suy nghĩ sâu sắc, yêu sâu sắc, nhưng khi viết ( mà viết là chọn từ để viết - suy nghĩ kỹ càng đấy nhé) thế mà comment và nói chuyện với bạn bè như một thằng dở hơi, buôn chuyện và nhất là không tôn trọng bạn bè khi add blog vô tội vạ, đã vậy còn không chịu tìm hiểu một chút infomation của những người đó.
Người lớn hơn mình 2 tuổi, comment đầu thì xưng mình với cậu, comment sau thì xưng tao với mày..
Những người mình chưa quen lại xưng tên là Nam
Rồi tranh thủ lúc tôi trả lời comment, cô T hỏi tôi nhưng thông tin như : Số TK ngân hàng, CMND....Cô ta nói gửi mail qua cho cô ta, để cô ta giao cho bên HR của công ty.
Tôi vẫn chưa được ký hợp đồng. Nhưng để làm tại công ty cô ta, vì công yêu thích công việc, nên tôi đã làm một cái đơn trình lên lãnh đạo công ty đang làm, xin nghỉ để "đi học" thêm vào 3 buổi chiều 2 - 4 - 6 và sẵn sàng làm thêm thứ 7 chủ nhật để bù giờ, sẵn sàng bị trừ lương ... chỉ để tôi muốn thử sức và làm công việc với niềm yêu thích.
Sau bữa hôm đấy....tôi về và chờ công ty đấy liên lạc lại.
Sau bài viết dưới trạm xe bus, tôi tiếp tục viết bài tiếp theo là sẽ bất chợt vài ngày sau nhớ em, rồi tự làm blog, tự làm phim, tự thu âm để ban đầu là tâm sự với bạn bè...Rồi tôi sẽ phải đạp xe đạp và chở theo đằng sau là một chùm bong bóng bay bự tổ chảng, trên đấy có dòng " tìm em nơi đâu..."
Rồi tôi phải là một anh chàng "dở hơi" làm tất cả vì tình yêu "áo mưa" đấy.
Tất cả những gì tôi làm, là làm sao cho nhân vật "yêu thật" nhất.
Nhưng tất cả đã chấm dứt ở đó.
Không gọi điện, không liên lạc gì sau những gì tôi làm. Họ vô trách nhiệm với "công chúng" của họ. Đến nỗi tôi phải gọi điện trực tiếp hỏi, là sau tất cả những gì tôi đáp ứng, họ đáng lẽ nên có một thông báo sớm nhất có thể?
Cô T bắt đầu trở mặt, nói rằng do công việc bận quá, dự án phải hoãn, rồi cô ta bắt đầu nóng tính " em phải tự chịu trách nhiệm về những gì em làm chứ, em đã chấp nhận về công việc này, em phải hiểu "tính không ổn định" ( à thì ra không ổn định) của nó chứ, đó là chi phí em đầu tư cho sự rủi ro ( àh thì rủi ro), " và cô ta chẳng đoái hoài gì với tư cách cô ta là người thông báo, có trách nhiệm tuyển dụng và "dụ dỗ" tôi viết những bài viết đấy...rồi đá tôi ra đường như một "thằng dở hơi vô dụng"...
Cô ta thậm chí còn hứa mồm " sau khi dự án xong, bọn chị sẽ gọi em lên công ty (LOWE) rồi trả cho em tiền về 3 bài viết, em yên tâm, bọn chị rất sòng phẳng " .... Tôi không cần số tiền đó, tôi chỉ thích viết thôi, mà đến giờ dự án qua hơn gần 1 tháng, có thấy chúng nó gọi đâu cơ chứ, nhưng cũng thôi, mình đã không cần còn gì..
Tối thất vọng vì không được đi đến cuối cùng con đường của "nhân vật".
Từ những bài viết của tôi, để xóa dấu vết, họ sẽ viết lại ( tôi chưa hề tham gia đọc và bình luận kể từ khi việc đó xảy ra với tôi) tôi nghĩ họ sẽ viết lại, họ đã có ý triển khai hết rồi tôi viết khá nhiều và xâm nhập vào cảm xúc của nhân vật khá tốt, họ chỉ việc bắt tôi viết. rồi phỏng vấn, rồi viết. Họ sẽ làm thế.
Nhưng một điều tôi thấy buồn cười, là giả sử như họ không chọn người ngoài viết bài nữa, thì bắt buộc họ phải tự viết và tự comment.
Như vậy có nghĩa là copywriter của họ viết.
Chính là cô Tr hôm nọ.
Một nguời đàn bà gần 35 tuổi, mà xâm nhập vào nhân vật Nam ( giới tính Nam ) và ở tuổi còn là sinh viên. Rồi tôi không biết họ có thật sự tạo nên một nhân vật thật không? Hay chỉ cần những người chuyên môn đọc qua và nhận ra ngay?
Hay chính họ phải bỏ tiền ra thuê thêm những "cascadeur" để tạo nên những "vệ tinh" quanh nhân vật Nam đó cho anh ta giống "thật" hơn là tự dưng chui ở cái lỗ nào đấy lên, 23-25 tuổi, đầy talents, yêu chung thủy, đẹp trai, cực kì lãng mạn Và còn rất giỏi khi liên lạc với được cả CloseUp nữa ...
MỘt người hoàn hảo không nên xuất hiện, hãy để anh ta trở thành huyền thoại, tôi nghĩ họ đã rất băn khoăn và khó xử trong việc "có nên để Nam xuất hiện hay không?" và đã tạo nên một sự kiện không mấy được mọi người ủng hộ cho lắm.
Cảm ơn mọi ngưòi đã theo dõi đến hết câu chuyện.
Hiện nay tôi cũng còn lưu giữ trên mail một số bài viết ban đầu về mối tính lãng mạn này.
Mọi người có thể liên lạc qua:
Y!M : rainvjix
email: levu.pr@gmail.com
Để mọi việc có thể rõ ràng hơn.
Chúc mọi ngưòi cuối tuần vui vẻ, và rất vui được làm quen với mọi người.
( Nguồn Openshare)
Bình luận của Bill---www.chudoanhnghiep.com
Sau khi Bill post thông tin về vụ vệc LOWE đòi khởi kiện lên Openshare đã được các marketer trên Openshare ủng hộ và bàn luận. Trên đây là một bài viết của thành viên OpenShare về sự thật đằng sau CloseUp và công ty LOWE.
Trên đây chỉ là tiếng nói của những người trong cuộc đã trực tiếp tham gia vào dự án của LOWE.
Thiết nghĩ đối với các làm việc như thế của họ, việc họ đòi khởi kiện www.chudoanhnghiep.com vì tung 1 proposal mà chưa biết có phải là thuộc quyền sở hữu của họ hay không, hoặc giả là www.chudoanhnghiep.com có vi phạm luật pháp hay không liệu có hợp lý???
Một chút tranh luận vậy....Sự việc đang hồi hấp dẫn....hãy theo dõi tiếp tục trên
www.chudoanhnghiep.com.
Bill---www.chudoanhnghiep.com